Truyện dài con người xã hội chủ nghĩa. Giã từ Việt Nam. Ed. Oshiro, MPH Trần Trúc Lâm chuyển ngữ. Ba mươi phút sau khi chuyến bay của hãng Hàng Không Việt Nam chở chúng tôi rời khỏi phi trường Tân Sơn Nhất thuộc thành phố Hồ CHí Minh, chúng tôi nhìn xuống những đồng bằng
Tin Tức Pháp Luật - Tin pháp luật hình sự, tin tức an ninh, trật tự xã hội, tổng hợp các vụ án hình sự hot nhất, mới nhất. Đọc báo trên tintuc.vn pháp luật online 24h nhanh chính xác 24h trong ngày
Truyện chữ Vạn Tướng Chi Vương tác giả thien-tam-tho-dau-359 Full được Convert và dịch lại hay nhất. Doc truyen Vạn Tướng Chi Vương lttp truyen chu ebook prc download full
28. Truyện ông Ngô Quyền. 29. Mây và mưa. 30. Thợ làm nhà. 31. Chăn trâu. 32. Vua Lý Thái Tổ dời đô ra thành Hà Nội. 33. Chỗ quê hương đẹp hơn cả. 34. Ngoan (giỏi) được khen, hư phải chê. 35. Con ong. 36. Ông Trần Quốc Tuấn. 37. Mấy lời khuyên về vệ-sinh. 38. Ngày giỗ. 39. Bữa
Chú Đại Bi CHÚ ĐẠI BI Nam-mô Đại-bi Hội-Thượng Phật Bồ-tát (3 lần) Thiên thủ thiên nhãn, vô ngại Đại-bi tâm đà-la-ni. Nam-mô hắc ra đát na, đá ra dạ da. Nam-mô a rị da, bà lô Yết-đế, thước bát ra da, bồ đề tát đỏa bà da. Ma-ha-tát đỏa bà da, ma ha ca lô ni ca da. Án tát bàn ra phạt duệ, số đát na đát tỏa.
Chương trình địa phương (phần Văn và Tập làm văn) Tìm hiểu chung về văn nghị luận Tục ngữ về con người và xã hội Rút gọn câu Đặc điểm của văn bản nghị luận Đề văn nghị luận và việc lập ý cho bài văn nghị luận Tinh thần yêu nước của nhân dân ta Câu đặc biệt Bố cục và phương pháp lập luận trong bài văn nghị luận
Tác Phẩm: Tám Trăm Dặm Cũng Được Ta Đến Đón Em.-Tác giả: Lục Thanh Miêu.-_Văn án_Luân hồi hai mươi kiếp, số mệnh tang thương định sẵn, người thân hại vĩnh viễn chết trẻ. Đã định sẽ không luân hồi nữa nhưng Diêm Vương vì trả nợ đưa cậu về kiếp thứ bốn, kiếp may mắn nhất.Ở tại một thế giới xa lạ, một gia đình mới.
8CpR1p. Mới nhất Thời sự Góc nhìn Thế giới Video Podcasts Kinh doanh Bất động sản Khoa học Giải trí Thể thao Pháp luật Giáo dục Sức khỏe Đời sống Du lịch Số hóa Xe Ý kiến Tâm sự Thư giãn Theo dòng sự kiện Mới nhất Cũ nhất Công Vinh 'Tôi không hối hận khi viết tự truyện' Anh khẳng định viết “Phút 89” bằng góc nhìn, trải nghiệm cá nhân và cho đó là hành động tiên phong trong giới cầu thủ. Tự truyện Công Vinh phần cuối 'Nàng Tiên của tôi' "Nếu không thể lấy Tiên làm vợ, có lẽ tôi sẽ không còn muốn lấy ai khác nữa". Tự truyện Lê Công Vinh phần bốn 'Tôi nói gì khi nói về Văn Quyến' "Sự nghiệp của tôi không bao giờ thoát khỏi những so sánh với anh, tôi chấp nhận chuyện đó và xem nó là động lực để vươn lên". Tự truyện Công Vinh phần 3 'Phút 89, gió đổi chiều' "Sau JVC Cup, cuộc chuyển nhượng đi Huế không diễn ra nữa, SLNA đã quyết định sẽ bán Phan Thanh Hoàn cho Huế và giữ tôi lại". Tự truyện Công Vinh phần 2 'Tôi từng kém cỏi nhất lứa Sông Lam Nghệ An' "Tôi không có yếu tố thiên bẩm nào, trong khi các bạn, người rất nhanh, người cực kỳ khéo léo, người lại có sức càn lướt dũng mãnh". Công Vinh, Thủy Tiên dùng tiền bán tự truyện làm từ thiện Cựu danh thủ chia sẻ anh ra mắt tự truyện "Phút 89" nhờ sự động viên, ủng hộ tuyệt đối của vợ. Tự truyện Công Vinh phần 1 'Bố tôi từng buôn ma túy vì mong đổi đời' "Bố bị bắt khi đang giữ 1,8 kg ma túy trong người và bị tuyên án 12 năm tù. Năm ấy tôi 13 tuổi". Công Vinh ra mắt tự truyện 'Phút 89' Ngoài câu chuyện thăng trầm về bóng đá, cựu danh thủ dành một chương kể cuộc tình từng nhiều sóng gió với Thủy Tiên.
"Sau JVC Cup, cuộc chuyển nhượng đi Huế không diễn ra nữa, SLNA đã quyết định sẽ bán Phan Thanh Hoàn cho Huế và giữ tôi lại". * Sách gồm 26 phần xem mục lục. Trở lại sau khi thi đấu cho Quảng Ninh theo dạng cho mượn, tôi tiếp tục có được sự thăng tiến nhanh chóng. Nhưng con đường đến đội một Sông Lam Nghệ An SLNA vẫn còn xa diệu vợi. Năm 2002, lần đầu tiên tôi được gọi vào đội U18 quốc gia dưới sự dẫn dắt của người thầy khó tính Nguyễn Văn Thịnh. Sau đó một năm, tôi được “tuyển thẳng” lên đội U20 Việt Nam và được vinh dự mang băng thủ quân. Tôi đã ghi được bốn bàn tại vòng loại U20 châu Á dưới sự dẫn dắt của HLV Đoàn Minh Xương, giúp đội nhà giành vé dự vòng chung kết. Cũng trong năm ấy, tôi dự giải U21 báo Thanh Niên rồi giành luôn danh hiệu Vua phá lưới. Thế nhưng những thăng tiến ấy vẫn chưa đủ để tôi trở thành cầu thủ chính thức của SLNA. Ngày ấy, hàng tấn công của đội bóng vẫn còn rất mạnh với Phạm Văn Quyến, Phan Thanh Hoàn, chưa kể các ngoại binh. Thế nên khi CLB Thừa Thiên Huế đến xin chuyển nhượng tôi, SLNA đã gần như đồng ý. JVC Cup diễn ra năm 2003 có thể là giải đấu cuối cùng của tôi trong màu áo SLNA. Tôi chỉ vừa được mặc chiếc áo mơ ước ấy chưa lâu, nhưng giờ chuẩn bị rời xa nó. Và tôi sẽ một thân một mình vào Huế theo đuổi sự nghiệp, từ biệt gia đình lần nữa. Nhưng nếu CLB đã quyết định, tôi không còn cách nào khác ngoài việc chấp hành. Tôi quyết tâm phải chơi một giải để đời tại JVC Cup, để chia tay màu áo mà mình yêu quý. JVC Cup là một giải đấu giao hữu, được tổ chức với mục tiêu để U23 Việt Nam ngày ấy gọi là Olympic Việt Nam cọ xát trước khi bước vào SEA Games 22. Đấy sẽ là một giải đấu cực kỳ quan trọng bởi lần đầu tiên sau khi hội nhập trở lại, Việt Nam đứng ra tổ chức một đại hội thể thao tầm khu vực. Chúng ta đang có một lứa cầu thủ rất đẹp, mà Văn Quyến chính là ngôi sao được kỳ vọng nhất. Bìa tự truyện "Phút 89" của Công Vinh. Ở JVC Cup, Văn Quyến và Phan Thanh Hoàn khoác áo đội Olympic Việt Nam ở một bảng, tôi khoác áo SLNA ở bảng đấu còn lại. Đây là giải đấu mà Nguyễn Hữu Thắng làm HLV trưởng cho SLNA, thay cho Nguyễn Thành Vinh đã lên tuyển làm trợ lý cho HLV Alfred Riedl. Và từ giải đấu này, công chúng biết đến tài năng cầm quân của Hữu Thắng lẫn khả năng săn bàn của tôi. Mục tiêu của SLNA là vào chung kết, với hy vọng được chạm trán với đội Olympic Việt Nam. Nhưng đáng tiếc là đội Olympic đã bị loại ở bán kết, sau khi để thua Perak CLB đương kim vô địch của giải Malaysia sát sao trong loạt sút luân lưu 11 mét. Trong khi đó ở bán kết, tôi ghi bàn ấn định tỉ số 3-0 vào lưới Persik Kediri Indonesia, để cùng SLNA bước vào trận đấu tranh Cúp. Chúng tôi từng đánh bại Perak đến 4-2 ở vòng bảng, nhưng HLV Hữu Thắng cấm các học trò của mình khinh địch. Perak đã chứng tỏ được bản lĩnh của một nhà vô địch quốc gia, đồng thời càng chơi càng hay. Nhưng tôi có niềm tin là mình sẽ ghi bàn. Tôi thích áp lực, và đây là trận chung kết đầu tiên của tôi với SLNA trong đời cầu thủ. Nếu có thể chia tay SLNA với một danh hiệu, đấy sẽ là một lời tạm biệt ý nghĩa với nơi đã đào tạo ra mình. Công Vinh thời khoác áo tuyển Sông Lam Nghệ An. Nhưng SLNA mau chóng bị dội một gáo nước lạnh. Trong một ngày thi đấu tồi tệ, trung vệ Alphonse của chúng tôi phạm sai lầm, để cho tiền đạo Seator của Perak mở tỉ số khi trận đấu mới trôi qua được 8 phút. Sự lúng túng của Alphonse trong phần còn lại của trận đấu cũng nhiều phen đẩy SLNA vào tình huống khó khăn. Trái với hàng thủ, hàng công hoạt động hiệu quả tuyệt vời. Phan Như Thuật đã chơi xuất sắc, trong một trận đấu phô diễn hết tất cả những điểm mạnh và điểm yếu của anh. Điểm yếu ấy chính là thể lực. Anh hụt hơi dần trong hiệp 2 và bị thay ra bởi Ngô Quang Trường. Thể lực sẽ là nỗi ám ảnh cho toàn bộ sự nghiệp Như Thuật sau này. Còn điểm mạnh của Thuật là tài quan sát hết sức tuyệt vời. Như Thuật nổi lên cùng lứa U16 Việt Nam với Văn Quyến, được xem là một Nguyễn Hồng Sơn mới của bóng đá Việt Nam. Anh có thể nhìn thấy những khoảng trống mà hiếm người nhìn thấy. Chỉ cao 1,62 mét, Như Thuật tất nhiên không mạnh trong tranh chấp, nhưng anh có khả năng chuyền dài tuyệt hảo. Và trận này, HLV Hữu Thắng đã đưa Như Thuật sang đá lệch phải, để tránh những pha tranh chấp quyết liệt nhất ở khu vực trung lộ. Khi các tiền vệ đánh chặn của SLNA đoạt được bóng, họ sẽ chuyền ngang sang cho Như Thuật trổ tài chuyền vượt tuyến. * Hai bàn thắng của Công Vinh ở chung kết JVC Cup Một đường chuyền vượt tuyến như thế, chỉ bốn phút sau khi bị dẫn bàn, đưa bóng ra sau lưng hàng phòng ngự đối phương. Tôi tận dụng tốc độ bứt phá trong những đoạn ngắn và trung bình để thoát xuống. Một hậu vệ đã kịp thời lùi về, tôi làm động tác gặt bóng và loại anh ta trước khi sút quả bóng vào góc xa thủ môn. Bóng tung lưới và trận đấu trở về vạch xuất phát. Tôi đã ăn mừng như điên sau pha ghi bàn ấy. Cởi phăng chiếc áo đấu đang mặc trên người, tôi lao đi với tất cả niềm hạnh phúc. Tôi hướng về phía những cổ động viên SLNA, cảm xúc vỡ òa, chen lẫn chút tủi thân với ý nghĩ sắp phải rời xa họ. Bàn thắng thứ hai đến sau đó không lâu. Người phát động tấn công lại là Như Thuật. Anh phát một đường bóng lên cho Thanh Thưởng và Thưởng tiếp nối với một quả chọc khe. Lại là tốc độ, tôi lướt lên và tung cú bấm bóng vào góc xa. Sau này, khi xem lại những bàn thắng này trên truyền hình, tôi vẫn còn nhớ câu bình luận của anh bình luận viên Quang Huy “Có hai cơ hội, và Công Vinh đã ghi hai bàn”. Ở thời điểm này tốc độ của tôi gần như là một vũ khí rất đáng sợ đối với các hậu vệ. Phút 77, Alphonse kết thúc trận đấu thảm họa của mình với chiếc thẻ vàng thứ hai. HLV Hữu Thắng phải rút cả tôi và người đá cặp Julien ra để thay vào một tiền vệ và một trung vệ. Từ trên ghế dự bị, tôi hồi hộp theo dõi công cuộc bảo vệ thành quả của đội nhà, chân ngứa ngáy mà không dám nói ra. Cảm giác phải rời sân không bao giờ là trải nghiệm dễ chịu cho bất kỳ cầu thủ nào. * Công Vinh nói về niềm đam mê bóng đá Phút cuối cùng của trận đấu. Perak có một quả phạt góc. Thủ môn Ashayi của đội bạn – người sẽ nhận danh hiệu thủ môn hay nhất giải sau trận – lao vào vòng cấm của chúng tôi. Bóng rót vào, anh tung một cú đánh đầu cực hiểm. Nhưng thủ môn Đức Thắng đã kịp tung người đấm bóng ra ngoài. Tiếng còi dứt trận vang lên ngay sau đó. Tôi hạnh phúc không còn lời nào để diễn tả. JVC Cup đã khép lại với tôi một cách không thể tốt đẹp hơn. Tôi nhận danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất giải, giành luôn Vua phá lưới bốn bàn và Hữu Thắng giành danh hiệu HLV xuất sắc nhất. Tôi ôm người thầy, người anh lớn của mình. Tôi đã đi một chặng đường khá dài. Từ chỗ là một cầu thủ trẻ kém nhất trong lứa, ngước mắt nhìn anh Hữu Thắng tả xung hữu đột trong màu áo SLNA và đội tuyển Việt Nam, đến việc thi đấu dưới trướng anh và cùng nhau vô địch. Và những phần thưởng tuyệt vời nhất chỉ đến sau đó. Đầu tiên tôi được HLV Alfred Riedl gọi bổ sung vào danh sách đội Olympic Việt Nam dự SEA Games 22, cùng với Phan Như Thuật. Cuộc chuyển nhượng đi Huế không diễn ra nữa. SLNA đã quyết định sẽ bán Phan Thanh Hoàn cho Huế và giữ tôi lại. Đấy không phải là lần đầu tiên, càng không phải là lần cuối cùng mà cuộc đời tôi bước sang một ngã rẽ hoàn toàn mới ở đúng phút thứ 89 như thế. * Công Vinh, Thuỷ Tiên chia sẻ về tự truyện Phần 1. Phần 2. Còn tiếp... Trích tự truyện "Phút 89" Trần Minh chấp bút, Phương Nam Book
Người đồng đội cũ Tấn Tài phản ứng và quyết định xem Công Vinh là người xa lạ. HLV Lê Thụy Hải thì giãy nảy lên rồi thôi. Đàn anh Lê Huỳnh Đức thì không nói gì cả… Đọc toàn bộ cuốn tự truyện “Phút 89” của Công Vinh thấy rằng “cái tôi” của Công Vinh là rất lớn. Tất cả để những câu chuyện đều để “tôn vinh mình lên”, thằng “đàn ông trong người mình”. Và có cả những lời bào chữa cho chính mình, hầu như không thấy cái sai của Công Vinh. Chính đó là điều làm cho cuốn tự truyện mất đi tính tự nhiên và “chiều ngược” của nó. Công Vinh trả lời báo chí ngày ra mắt cuốn tự truyện "Phút 89" Cuốn tự truyện của Công Vinh nhìn dưới góc độ phát hành và thông tin thì có vẻ cuốn sách đang thành công, bởi nó đã có những tương tác trở lại với ê kíp làm nên cuốn sách gồm người chắp bút là nhà báo Trần Minh, Công ty phát hành sách Phương Nam và bản thân Công Vinh. Đọc toàn bộ cuốn sách, thấy những đoạn vẫn có những giá trị và thông tin mới mẻ của nó. Đó là đoạn đối thoại giữa Công Vinh và HLV Lê Thụy Hải những ngày đầu và chuỗi ngày sau đó mối quan hệ “sóng cuộn âm ỉ” giữa Công Vinh và HLV Lê Thụy Hải. Nhà báo Trần Minh cầm mic, người chắp bút cho cuốn tự truyện của Công Vinh Thời điểm đó thì báo chí đã biết rồi nhưng câu chuyện ngóc ngách thì không ai biết hết, nhất là chủ tịch CLB Dương đi đưa túi tiền cho Công Vinh để “dấm dúi” HLV Lê Thụy Hải… Rồi câu chuyện những ngày tháng khó khăn Công Vinh sang Leixoax, Bồ Đào Nha chơi bóng bốn tháng trong cô đơn, câu chuyện với người bạn khiếm thính, có tên thường gọi là “Điếc” hồi tuổi thơ của Công Vinh… Câu chuyện Công Vinh bẻ kèo với bầu Hiển vì lãnh đạo CLB Hà Nội T&T không cho Vinh đến với Thủy Tiên… Ngoài ra Công Vinh cũng mô tả mối quan hệ với đàn anh Lê Huỳnh Đức khi Vinh mới lên tuyển là kém vui. Vinh đã thất vọng về thần tượng của mình và cho rằng đàn anh Huỳnh Đức… nhìn vậy mà không phải vậy. Công Vinh rơm rớm nước mắt khi kể về người bạn thuở nhỏ có tên Điếc Tất cả đó chỉ là những cảm nhận từ một phía, tức từ Công Vinh, chẳng hạn như Tấn Tài cho biết mình hay chuyền bóng cho Công Vinh nhưng Công Vinh thì bảo không chuyền. Công Vinh thì có ý muốn nói rằng HLV Lê Thụy Hải đã “đì” Công Vinh khi Công Vinh không quà cáp cho HLV Lê Thụy Hải mà chủ tịch CLB Bình Dương Nguyễn Minh Sơn đã chuẩn bị sẵn… Vì Vinh nghĩ mình có tài, không cần phải kiếm suất đá bằng dấm dúi, tiền bạc… Trong một đội bóng, lại là đội tuyển quốc gia trên cái thế giới này đó đều là như thế cả. Ở tuyển Việt Nam còn không có chuyện đàn em vào sau phải chùi giày, giặt áo cho đàn anh là đỡ rồi, khá lắm rồi. Ca sĩ Thủy Tiên, vợ Công Vinh cũng chiếm những "hồi, chương" lớn trong tự truyện "Phút 89" Trong môi trường đội tuyển quốc gia nó có luật bất thành văn như thế chứ chả cần phải la làng gì cả vì nó cạnh tranh, âm mưu nhiều lắm. Cầu thủ đá hay, đàn anh đá giỏi lâu năm trong tuyển thì đàn em phải chấp nhận, tìm cách hòa nhập mà vươn lên. Đàn anh Huỳnh Đức có những cư xử, lời ăn tiếng nói khiến Công Vinh sốc thì đó cũng là chuyện bình thường. Trong môi trường tuyển, đó là điều chấp nhận và coi như động lực vươn lên mà thôi. Công Vinh cũng đề cập chuyện người bạn cùng thời Phan Thanh Bình được HLV Riedl ưu ái cho đá chính cùng Văn Quyến SEA Games 2005 tại Philippines. Công Vinh như muốn nói rằng đó là sự ưu ái từ ông thầy người Áo với Thanh Bình mà lúc đó Thanh Bình còn có “biệt danh” “con trai Riedl”. Thực tế thì lúc đó Thanh Bình chơi rất hay, theo cảm nhận của người viết thì Bình chơi hay hơn Vinh. Khi tham dự SEA Games 2005 thì U-23 Việt Nam có đá giải Agribank tại Hà Nội, Thanh Bình ghi những bàn thắng cực sắc nét, phong độ cực cao… rồi Thanh Bình ghi bàn vào lưới Barcelona B… Lúc đó Thanh Bình đá cặp cùng Văn Quyến là điều hiển nhiên và dư luận cũng không thể phản đối. Nhưng với một người trong cuộc như Vinh thì tất nhiên ai cũng vậy nghĩ rằng mình chẳng thua người kia. Và Vinh đã nghĩ như thế nên nói rằng Thanh Bình được HLV Riedl ưu ái. Ở đây là cái tôi của mỗi con người. Những năm cuối đời cầu thủ Totti đâu dễ chấp nhận bị “nhốt” trên băng ghế dự bị nhưng anh cứ tưởng phong độ của mình còn như những năm tuổi 20 vậy. Những cầu thủ ngôi sao thì “cái tôi” càng lớn hơn. Tại SEA Games 2005 thì cuối cùng Công Vinh cũng chiếm được suất đá chính khi mà Thanh Bình lúc đó chịu áp lực cực lớn từ dư luận và trông mong của người hâm mộ. Thanh Bình chịu áp lực lớn và thể hiện kém thế là trong trận cuối vòng bảng gặp Lào, Vinh được HLV Riedl trao cơ hội và tỏa sáng ghi ba bàn thắng. Từ đó, Vinh lấy suất đá chính cùng Văn Quyến cho đến trận chung kết và thua U-23 Thái Lan. Đó là chuyện hết sức bình thường nơi một đội tuyển và sự sắp xếp của HLV. Thanh Bình cũng chẳng có ưu ái đâu, phong độ đang cao thì tất nhiên HLV phải dùng. Nhưng “tắt” một trận thì không có nghĩa cho ngồi băng ghế dự bị. Thanh Bình phản ứng với “Phút 89” cũng chẳng sai. Tự truyện “Phút 89” Công Vinh thể hiện “cái tôi” nhiều, giải thích nhiều để đưa mình lên. Sau này Vinh có thể cư xử đẹp với đàn em như Công Phượng, Văn Toàn, Quang Hải, Xuân Trường, không như Huỳnh Đức ngày xưa cư xử với mình, nhưng Vinh cũng phải biết chấp nhận. Bóng đá vốn là một thế giới rất phức tạp từ chính các cầu thủ mà thôi, nó có những góc khuất đằng sau một tập thể đầy kỷ cương. Nếu cuốn “Phút 89” của Công Vinh bóc mẻ những bướng bỉnh, cái “ngu ngơ” hay sự gàn dở của một “thằng cầu thủ” trong mình, hay nói khác đi là những “góc khuất” của chính mình thì có vẻ nó thật hơn và đáng đọc hơn. Bài; DUY ÂN; Ảnh PHẠM HUY
Mình không phải là một fan hâm mộ bóng đá hay cầu thủ Lê Công Vinh nên khi nghe “xôn xao” về quyển tự truyện “Phút 89” này mình cũng không đọc hay quan tâm lắm. Nhưng đang đà đọc sách về bóng đá mình mới đọc xong quyển Phong cách Quản trị Park Hang Seo, khi vào thư viện thấy quyển này nên mình cầm lên đọc thử xem sao. Đúng là câu chuyện về cuộc đời của một người nổi tiếng luôn có sức hút nhất định nào đó, vậy là mình đã mượn cuốn sách về đọc. Và sau khi đọc xong mình cũng hiểu thêm và ngẫm thêm được một số điều. Có thể nói những dòng giới thiệu của nhà báo Đinh Đức Hoàng trong Lời tựa của cuốn sách đã tổng kết và tóm gọn khá rõ nội dung cuốn sách. “Nó có câu chuyện của một cậu bé nông thôn. Cậu nghèo và có mơ ước”. “Nó có câu chuyện của một chàng thanh niên đối mặt với những mâu thuẫn giá trị trong cuộc đời. Đồng tiền. Danh vọng”. “Nó có câu chuyện của những tiếng đồng thanh từ lưỡi người đời”. “Nó có câu chuyện của những trận cầu”. “Và hơn hết, trong cuốn sách này, có một phần rất quan trọng dành cho tình yêu. Cho một người phụ nữ…”. Trước khi đọc cuốn sách mình thắc mắc không hiểu vì sao mà cuốn sách lại có nhiều lùm xùm xung quanh. Đọc xong thì mình hoàn toàn đồng ý với chia sẻ của Công Vinh trong họp báo ra mắt sách “Truyền thông là người hướng dẫn dư luận. …. Nếu chỉ viết cắt ra, viết sai thì ảnh hưởng đến uy tín của nhiều người. Độc giả đọc báo với những tình tiết như vậy, mà không đọc tự truyện, họ lại nghĩ điều đó đúng. Tôi nghĩ hãy đọc cuốn tự truyện để đưa ra cách đánh giá, để biết trong sách này có phê phán ai không, có chỉ trích ai không, để thực sự hiểu được câu chuyện như thế nào“. Thật vậy, một cái tít báo hay một vài đoạn trích ngắn từ quyển sách không thể nào thể hiện rõ được những gì mà người viết muốn nói đến. Nó giống như từng bộ phận của con voi mà khi các ông thầy bói mù sờ vào thì cứ nghĩ đó là hình dáng của cả con voi vậy. Và khi báo chí chỉ tập trung vào một vài chi tiết trong tự truyện để khai thác thì việc phát sinh lùm xùm xung quanh là điều dễ hiểu. Khi mình đọc sách, đến đoạn Công Vinh nhắc đến tên một nhân vật nào đó thì mình mới thử search trên mạng bài báo viết về nhân vật đó phản ứng thế nào về tự truyện của Công Vinh. Và mình thấy đúng là khi đọc tự truyện trước, đặt trong bối cảnh Vinh kể chuyện và nhìn góc nhìn của người kể thì mới thấy tổng thể là Vinh “có phê phán ai không, có chỉ trích ai không” thật. Chứ nếu chỉ đọc mỗi tít bài báo và trả lời phỏng vấn vài câu của nhân vật liên quan thì người đọc sẽ có cái nhìn không thiện cảm với Công Vinh ngay vì họ mới chỉ “nghe” từ phía nhân vật liên quan chứ không “nghe” từ hai bên và “nghe” không đủ, chưa nói đến tít báo còn dễ gây hiểu nhầm nữa. Tình cờ mình có đọc được một bình luận của cư dân mạng “Mình không xem bóng đá, cũng không biết Công Vinh là ai. Nhưng khi theo dõi thông tin mấy ngày nay thì lại thấy rất kỳ. Sao không nhìn vào những tệ nạn trong sách, điều tra xem có thật là vậy không vụ ông HLV trong sách miêu tả ông là rất lớn và có nhiều người nghe thấy thì cũng dễ kiểm tra. Cứ nói CV ăn may, Văn Quyến không bán độ thì… liên quan gì ở đây? Nếu CV nói sai thì đám kia đã kiện lâu rồi chứ không chửi xéo, nói xấu, kêu không nên nói những chuyện nhạy cảm’ này ra..”. Nghĩ cũng có lý, nhỉ? Có một điều mà nhà báo Đinh Đức Hoàng có đề cập đến ngay từ đầu trong phần Lời tựa “Có một đoạn trong cuốn sách này khiến tôi dừng lại suy nghĩ. Đấy là khi Công Vinh nhận ra rằng “cuộc sống đời thực và trên mạng có khoảng cách rất lớn”. Trên mạng, Công Vinh chịu nhiều áp lực của dư luận. Nhưng ra đường, ai gặp cũng tươi cười và xin chụp hình chung“. Thật vậy, truyền thông cũng là cái mình nhận ra xuất hiện không ít lần trong cuốn “Tự truyện Lê Công Vinh” này và ảnh hưởng đến cách mọi người nhìn cầu thủ này. Công Vinh kể “Tôi nhớ có lần phóng viên hỏi mình cảm giác như thế nào và đặt mục tiêu gì khi T&T đến sân Nghệ An thi đấu. Tôi trả lời đã là một cầu thủ chuyên nghiệp, tôi phải cố ghi bàn giúp cho T&T giành kết quả tốt. Vậy mà sau một công đoạn sơ chế, tít báo đã trở thành “Công Vinh quyết ghi bàn hạ đội bóng cũ” tr. 201. Chỉ câu chữ khác đi một xíu thôi cũng làm cho người đọc hiểu đi hẳn ra một nghĩa khác rồi. Điều này thì không mới, không lạ nhưng nó nhắc mình nên có tư duy phản biện và giúp con phát triển tư duy phản biện trong bối cảnh thông tin rất nhiều nhưng cũng khá nhiễu này. Đọc quyển sách này, ngoài việc cho mình thêm cái nhìn về cuộc đời một cầu thủ, về một môn thể thao và những chuyện hậu trường, về vai trò của truyền thông đối với những người nổi tiếng, về vai trò của “hậu phương gia đình” đối với sự nghiệp của một cầu thủ, thì mình còn “ứng dụng” được một điều khác từ việc đọc sách này. Đó là có chuyện để nói với anh con trai đang rất thích tìm hiểu bóng đá nhà mình 😀 . Câu chuyện về một cậu bé nghèo từng là người kém nhất trong lứa cầu thủ nhí được chọn, nhưng nhờ sự nỗ lực, cố gắng và kiên trì đã trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho đội tuyển bóng đá quốc gia, có thể coi là một câu chuyện truyền cảm hứng cho những cậu bé yêu bóng đá. Kể hoặc cho con đọc về cách cầu thủ này nỗ lực và học tập cũng là một cách cho con biết để trở thành cầu thủ giỏi thì họ đã làm như thế nào và sự nỗ lực và kiên trì là cần thiết như thế nào. Ngoài phần chính nói về sự nghiệp của Công Vinh thì sách cũng có các phần nói về người bạn đời của Vinh, cô con gái bé nhỏ của Vinh, duyên đến với Phật Pháp và cả câu chuyện về hai người bạn “điếc” của Công Vinh, để ghép thêm những mảnh ghép đời thực vào bức chân dung cầu thủ này. Nhìn chung, mình nghĩ nếu muốn nhìn một cách rõ ràng hơn về Công Vinh thì bạn nên đọc quyển sách này chứ đừng chỉ đọc mỗi các tít báo trên mạng. Không nghe người trong cuộc nói thì làm sao mà hiểu họ được. Quyển sách vẫn có chỗ này chỗ kia mình thấy lăn tăn về cách viết hơi mang tính “biện hộ” và cũng có đoạn cảm giác hơi hướm văn chương. Nhưng về cơ bản thì mình nhìn vào nỗ lực, cách tư duy khi làm việc và thành quả của cầu thủ này để đọc sách thôi, vì đâu có ai là hoàn hảo. 4/2020 mình đọc lại bài viết này và có thử search “Tự truyện Lê Công Vinh” thì lại đọc được bài viết này của BLV Quang Huy. Mình thấy góc nhìn và nhận xét của BLV Quang Huy cũng khách quan, cho mình hiểu thêm về cầu thủ này cũng như vai trò của người chấp bút cuốn tự truyện này.
“Từ một cậu bé đá bóng lưới chui háng ở Nghệ An năm nào đến chàng trai tung cú đánh đầu lịch sử ấy, tôi vẫn chỉ là tôi, Lê Công Vinh của bố mẹ, anh trai của các em và là một người con của đất Nghệ An. Và khi đã khoác lên mình chiếc áo đội tuyển, trong đầu tôi không có gì ngoài hai chữ Tổ Quốc!”Trong những ngày qua, một cuốn tự truyện ra mắt được đông đảo rất nhiều fan hâm mộ và người đam mê đá bóng quan tâm mang tên Phút 89. Khi nghe đến cái tên ngày, người duy nhất tôi nhớ đến là chàng cầu thủ, mang ý nghĩa huyền thoại – Lê Công Vinh. Có thể nói, đây là cuốn tự truyện đầu tiên thu hút nhiều ý kiến trái chiều nhất từ trước đến nay. Trong lúc chưa đọc qua nó, tôi còn nghi ngờ liệu cuốn sách này có thật sự “tố cáo” đến một nền bóng đá lúc bấy giờ như trên những trang báo nhan nhản đưa tin hay không? Và tôi quyết định mua nó. Nhưng sau khi đọc xong đến khi viết những dòng review này, tôi ngạc nhiên khi những gì mà cuốn tự truyện Phút 89 mang lại cho mình – một cái nhìn rất khác về chàng cầu thủ xứ Nghệ An chứ không phải là bất kỳ scandal nào khác, hay một nền bóng đá “đen tối” nào khác trong cuộc đời chàng trai Lê Công biết đến với vị trí tiền đạo xuất sắc nhất của nền bóng đá Việt Nam, nhưng sự nghiệp của anh dường như không được may mắn và suôn sẻ cho lắm khi liên tục gặp phải những khó khăn, những mất mát. Cái nổi bật nhất tôi thấy được khi đọc qua cuốn sách là một tinh thần quá đỗi mạnh mẽ, một quá trình phấn đấu đầy gian nan trong sự nghiệp đá bóng của Lê Công Vinh. Nhưng đó không phải là tất cả, vì tôi còn thấy một góc khuất rất khác, rất thản nhiên trong giọng kể của anh qua giọng văn của tác giả Trần Minh khi chắp bút về một hạnh phúc, về một cái nhìn lạc quan, mới mẻ của Phật giáo và về một tình yêu thiết tha đối với bóng tên Phút 89 có ý nghĩa rất lớn trong cuộc đời của Lê Công Vinh. Đó không chỉ là giây phút đồng bào cả nước gọi tên anh trong trận AFF Cup vào giáng sinh 2008, đó không chỉ là thành công của anh trên những sân bóng mà đó còn là “giây phút cuối cùng” thay đổi cả vận mệnh của anh. Đối với tôi, Lê Công Vinh là công thần của cả nước, là người mang lại niềm tự hào bất diệt cho một quốc gia có niềm đam mê với môn thể thao vua như Việt Nam và là một thần tượng rất đáng để học hỏi về suy nghĩ lẫn tinh thần bất khuất trong cuộc sống thường nhật. Mặc dù ngoài kia, đầy người ghét anh, đầy người phê phán anh và đầy người vùi dập anh. Anh vẫn tỏa sáng và thành công, cho đến cả giây phút anh cho ra mắt cuốn tự truyện Phút 89 này. Qua những hồi ký được kể lại từ những ngày đầu tiên anh tập đá bóng cho đến khi đã là một tiền đạo hàng đầu của Việt Nam, từ những phút giây đổ lửa trên sân bóng đến cuộc sống yên bình, hạnh phúc bên vợ con, tôi vẫn thấy Lê Công Vinh là hình tượng mà bất kỳ ai cũng nên nhìn vào học hỏi. Nếu người khác nhìn Phút 89 bằng cái nhìn thị phi và tiêu cực, bằng cái nhìn về những scandal công bố gây sock thì tôi lại nhìn thấy một con người rất khác của Lê Công Vinh – giản dị và đời thường vô 89 là một cuốn tự truyện gồm 26 chương, tái hiện lại chân thực cuộc đời của chàng cầu thủ xứ Nghệ, về tuổi thơ, về bạn bè, về quá trình tập luyện, về những chặng đường đấu tranh, về những trận bóng mang ý nghĩa rất lớn trong cuộc đời anh và về một cái kết nhẹ nhàng, bình yên với gia đình. Trong sách cũng đề cập đến câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn nhưng phải trải qua rất nhiều khó khăn của Lê Công Vinh và vợ – nữ ca sĩ Thủy Tiên. Đó là lý do tôi nói rằng, Phút 89 không khô khan cho những ai chưa từng xem đá bóng. Ngược lại, Phút 89 lại mang đến cho bạn một niềm tin mãnh liệt về những người yêu nhau “thị phi” như vợ chồng họ và cái kết không thể tuyệt vời hơn là cô con gái tên Bánh Gạo.“Trời có sập xuống thì vẫn còn có gia đình. Và sau lưng vẫn là mái nhà, chứ không phải là vực thẳm” Tôi chưa bao giờ thấy thấm thía điều nào hơn thế. Sau những thất bại, những khó khăn và cái lắc đầu, cái quay lưng của thế giới, thì ra chỉ có gia đình vẫn luôn bên cạnh ủng hộ và nâng đỡ ta lên. Giá trị của hạnh phúc trong Phút 89 được Công Vinh chỉ ra, không phải chỉ là thành công, không phải chỉ là giải thưởng và sự tán dương của fan hâm mộ, mà còn nằm ở 4 chữ “Tình thương gia đình”“Vinh hay nhục của ngày hôm nay chẳng còn gì tốn tại. Mọi thứ vốn dĩ vô thường, nên mọi chuyện nặng hay nhẹ ở trên đời đều do mình suy nghĩ cả. Mình nghĩ nó nặng là nặng, nhẹ là nhẹ. Còn mọi thị phi là chuyện vốn dĩ của cuộc đời.”“Chừng nào còn sống, chỉ cần sống không trái với lương tâm, trái với đạo lý là được. Trắng là trắng, đen là đen. Mọi thứ rồi cũng sẽ sáng tỏ”Một vài trích dẫn trong Phút 89 là những cái nhìn vô cùng sâu sắc về cuộc đời mà tôi phải note ngay lại để làm động lực và nhắc nhở bản thân cố gắng từng ngày. Tôi cho rằng, với một cái nhìn như vậy, Phút 89 sẽ không chỉ thu hút bạn bởi những trận bóng trong cuộc đời Công Vinh, mà còn nhiều điều hơn thế cho là một cuốn sách đồng loạt bị nhiều người chỉ trích, tôi vẫn recommend bất kỳ ai chưa đọc nên mua, để hiểu hơn về cuộc sống là đầu tiên và để sau cùng là nhìn thấy một chàng cầu thủ đáng được ngưỡng mộ như Công lửa U23 Thường Châu tuyết trắng – Dư âm ngọt ngào sau chiến thắngAbout The Author Mỹ Linh Xin chào ! Tôi là Linh. Là một người đam mê đọc sách, thích viết lách và mong muốn chia sẻ những điều ý nghĩa từ sách đến mọi người.
doc tu truyen phut 89